mercredi 15 août 2012

Sciatique et hernie discale

Voir aussi notre dossier :  
Faire face au mal de dos
Quand la sciatique attaque ! 


Qu'est-ce que c'est ?
La sciatique vertébrale commune est due la plupart du temps à un conflit disco-radiculaire, c’est à dire entre le disque intervertébral et la racine nerveuse correspondante. Elle est souvent due à une hernie discale (altération du disque intervertébral). Les sciatiques symptomatiques secondaires traduisent quant à elles une affection vertébrale : mal de Pott, spondylodiscite, cancer vertébral...
La lombosciatique est un syndrome douloureux associant une lombalgie à une souffrance du nerf sciatique.
La sciatique discale commune
Les signes de la maladie
La crise de sciatique vertébrale commune commence parfois par une lombalgie (douleur lombaire) pendant quelques jours puis la crise se déclenche avec une douleur vive, augmentée par les efforts, la toux, l'éternuement, la défécation.
Cette douleur suit un trajet bien déterminé selon que c'est la 5° racine lombaire ou la 1° racine sacrée qui est irritée :
  • Lombosciatique L5 : la douleur lombaire se prolonge sur la face externe de la cuisse et de la jambe, croise le dos du pied et gagne le gros orteil  ;
  • Lombosciatique S1 : la douleur lombaire se prolonge sur la fesse, la face postérieure de la cuisse et de la jambe, et passant par la plante du pied, atteint le 5° orteil ;
  • Parfois la douleur est tronquée et s'arrête à la fesse ou à la cuisse  ; d'autres fois, elle est remplacée par des sensations cutanées curieuses (dysesthésies).
Le rachis est douloureux et raide à la mobilisation. Il y a une contracture des muscles enserrant la colonne vertébrale (muscles paravertébraux) et parfois la douleur sciatique apparaît en appuyant sur les muscles contractés (signe de la sonnette). Le signe de Lasègue se recherche sur le patient couché sur le dos : le médecin lève la jambe douloureuse qui doit rester tendue, ce qui met le nerf sciatique en tension : une douleur violente freine la poursuite du mouvement à partir d'un certain angle. Le médecin note une diminution ou une perte de sensibilité dans le territoire cutané de la racine atteinte. Le réflexe achilléen est diminué ou aboli dans les sciatiques S1.
Le médecin recherche toujours l'existence de troubles génito-sphinctériens (mictions impérieuses, troubles de l’érection) ou une faiblesse des membres inférieurs (sensations de dérobement des genoux à la marche), qui sont des signes de gravité.
Examens et analyses complémentaires
Parmi les examens biologiques, la vitesse de sédimentation est normale, ce qui élimine une affection inflammatoire.
Les radiographies montrent le pincement du disque entre la 4ème et la 5ème vertèbre lombaire (L4/L5) ou la 5ème vertèbre lombaire et la 1ère vertèbre sacrée (L5/S1). Le pincement peut être unilatéral ou remplacé par un bâillement postérieur et/ou latéral. Parfois les clichés du rachis lombaire sont normaux.
La tomodensitométrie (scanner) peut être demandée dans certains cas.
La recherche d'une cause éventuelle est systématique.

La hernie discale : elle est parfois en cause dans les sciatiques vertébrales communes. La racine nerveuse est comprimée par un disque intervertébral altéré. Certains arguments l'évoquent plus particulièrement :
  • Age jeune du patient et état général conservé ;
  • Profession exposée (personnes ayant des charges à soulever) ;
  • Antécédents de lumbago et de sciatique ;
  • Notion d'événement déclenchant ;
  • Caractère monoradiculaire de la sciatique, de rythme mécanique, impulsive à la toux ;
  • Existence d'un signe de Lasègue, d'un signe de la sonnette ;
  • Absence d'élévation de la vitesse de sédimentation  ;
  • Absence de lésions osseuses sur la radiographie.
Traitement
La lombosciatique discale est une affection bénigne dont l'évolution naturelle se fait habituellement dans un délai variable vers la guérison. Elle dure en général entre 3 à 6 mois. Le but du traitement, avant tout médical, n'est que de hâter la guérison. Il associe le repos au début, les antalgiques et les anti-inflammatoires. Au décours de la crise, la kinésithérapie permet de remuscler le dos et d'éduquer le patient (gestes et positions à éviter, comment soulever une charge…).
Dans certains cas, un traitement chirurgical s'impose d'urgence  :
  • Les sciatiques hyperalgiques (très douloureuses) ;
  • Les sciatiques déficitaires (c'est-à-dire avec paralysie) : marche impossible, hypotonie, amyotrophie...La chirurgie est nécessaire en raison d'une possible aggravation brutale et irréversible ;
  • Les sciatiques avec syndrome de la queue de cheval : douleur bilatérale, paralysie flasque des membres inférieurs avec amyotrophie (fonte musculaire) rapide, abolition des réflexes achilléens et rotuliens, abolition du réflexe anal avec hypotonie du sphincter, anesthésie en selle, troubles sphinctériens. L'intervention chirurgicale s'impose d'urgence en raison du risque majeur de séquelles (troubles sphinctériens).
Les lombosciatiques d'origine articulaire postérieure
Les lombalgies et lombosciatiques ont en général une origine discale. Parfois cependant, l'origine de la lombalgie est tout à fait différente : c'est une atteinte dégénérative des articulations vertébrales interapophysaires postérieures. En cas d'hyperlordose (dos creux), l'équilibre des vertèbres est modifié et crée une surcharge mécanique qui aboutit tôt ou tard à la détérioration par arthrose de ces articulations.
La lombalgie par arthrose interapophysaire postérieure (AIAP) est donc une lombalgie statique, favorisée également par l'obésité, le relâchement de la sangle abdominale. Les radiographies standard de la colonne lombaire, le scanner, l'imagerie par résonance magnétique (IRM) donnent des images caractéristiques. L'arthrographie articulaire postérieure consiste à opacifier la cavité articulaire à l'aide d'une aiguille introduite dans l'articulation. L'injection d'anesthésique et d'un corticoïde retard a un effet bénéfique certain sur la douleur.
Le traitement repose en première intention sur :
En cas d'échec, se discutent les autres techniques.

Les lombosciatiques secondaires
  • Tumorales (métastases de cancers, myélome) ;
  • Rhumatismes chroniques ;
  • Infections (spondylodiscite) ;
  • Endocrino-métabolique (ostéoporose, ostéomalacie, maladie de Paget)...
Les causes tumorales
Les métastases de certains cancers (prostate, poumon, sein, rein, thyroïde...) peuvent siéger au niveau des vertèbres. Ces métastases sont parfois révélatrices du cancer primitif. Les douleurs lombaires sont de rythme inflammatoire. La vitesse de sédimentation est élevée. La radiographie montre des images typiques. La scintigraphie osseuse montre une hyperfixation. La biopsie vertébrale permet le diagnostic.
Certaines maladies sanguines peuvent également se fixer sur les vertèbres (myélome, Hodgkin). Les tumeurs primitives des vertèbres peuvent également être en cause.
Certaines tumeurs intrarachidiennes sont parfois découvertes (méningiomes etc). Les douleurs lombaires et sciatiques sont à recrudescence nocturne. L'imagerie par résonance magnétique permet le diagnostic.
Les causes rhumatismales
La pelvispondylite rhumatismale touche l'homme jeune. Les lombalgies sont de type 1nflammatoire (douleur le matin au lever ne disparaissant pas dans la journée, avec verrouillage matinal lent, accentuation le soir, non calmée par le repos, réveillant le malade vers 2-3 heures du matin) avec douleurs irradiant dans les fesses, sciatique, arthralgies périphériques.
Les causes infectieuses
Les infections ostéo-articulaires peuvent au niveau des articulations vertébrales provoquer des lombalgies avec radiculalgies ( spondylodiscite). Dans ce cas le patient présente un état infectieux. Radiographie, scintigraphie, tomodensitométrie et imagerie par résonance magnétique sont d'un grand intérêt.
Les infections méningo-radiculaires sont parfois retrouvées (maladie de Lyme, herpès, HIV).
Les causes endocrino-métaboliques et dégénératives
Ce sont les maladies du squelette qui touchent souvent le rachis :
  • L'ostéoporose post-ménopausique : les lombalgies mécaniques sont dues au tassement des corps vertébraux. Vitesse de sédimentation et bilan phospho-calcique sont normaux. La radiographie est typique ;
  • L'ostéomalacie carentielle se traduit par des douleurs lombaires et pelviennes survenant en position debout et à la marche. Le bilan biologique montre une hypocalciurie, une hypocalcémie et une hypophosphorémie. La radiographie permet le diagnostic ;
  • La maladie osseuse de Paget : elle provoque une lombalgie chronique mécanique.
Les autres causes
  • Sciatique tronculaire sensitivo-motrice traumatique (fracture du bassin, injection IM mal faite), tumorale, post-radique (après une radiothérapie ;
  • Sciatique cordonale par compression des cordons postérieurs de la moêlle épinière (douleurs fulgurantes et mal systématisées)...

***
***
Toutes les maladies Cancers Maladies cardiovasculaires Maladies cérébrales Maladies du sang Maladies endocrinologiques Maladies génétiques Maladies psychologiques Maladies respiratoires Rhumatismes et problèmes articulaires Autres maladies Les médecins

Les huit conditions du retour de M. Sarkozy en 2017

LE MONDE | • Mis à jour le

En filigrane de l'élection du prochain président de l'UMP, le retour de l'ancien président dans l'arène politique est, sinon préparé, du moins imaginé. Une nouvelle candidature est de fait envisageable : il aura 62 ans en 2017. Elle nécessiterait que huit conditions soient remplies.

La première est une mauvaise conjoncture économique persistante en 2016. Sous contrainte de finances publiques sinistrées et d'une croissance durablement en berne, le quinquennat de François Hollande sera vraisemblablement caractérisé par des mesures d'austérité et par l'augmentation des prélèvements obligatoires, ce qui le rendra impopulaire. Or, les projections macroéconomiques, en l'état, vont dans le sens d'une stagnation.
La deuxième est d'apparaître comme le meilleur candidat de l'opposition. Ce sera le cas si le prochain président de l'UMP peine à refaire le plein des intentions de vote de la droite et du centre d'ici à mi-2016, et si les sondages de Nicolas Sarkozy sont meilleurs que les siens.
La troisième est l'absence de verrouillage de la désignation du futur candidat de droite par l'état-major du parti. Or, il est probable que l'UMP copie pour 2017 le dispositif à succès de la primaire socialiste de 2011. Dans une telle configuration, ayant conservé une forte popularité dans la base électorale de la droite, Nicolas Sarkozy bénéficierait d'un net avantage sur ses concurrents.
La quatrième est l'absence de parasitage par les affaires Karachi et Bettencourt. En l'occurrence, le calendrier dépend de celui des procédures judiciaires, qui lui-même dépend des progrès de l'instruction. Si l'ancien président pousse à une accélération en la matière, ce sera d'ailleurs le signe d'une volonté de réélection.
La cinquième est la présence persistante de Nicolas Sarkozy dans le débat public, à l'instar de son intervention récente sur la question syrienne. A défaut, il serait frappé d'obsolescence comme jadis Lionel Jospin après 2002.
La sixième, en tant que challenger, est une entrée en campagne dès un an avant l'élection. A contrario, opter pour une déclaration à la dernière minute reproduirait l'erreur de Lionel Jospin en 2006 : les jeux étant déjà faits entre successeurs, il n'y aurait plus d'espace pour un retour.
La septième est de corriger le problème d'image qui a incontestablement contribué à sa défaite : avoir insuffisamment "habité la fonction" du fait de comportements et de propos très éloignés du profil du monarque républicain hérité du général de Gaulle et perpétué par François Mitterrand. La désormais célèbre tirade "Moi président" était au demeurant un inventaire de ces carences.
La huitième est que Nicolas Sarkozy ait l'intention de se représenter. Annoncé largement perdant en 2012, finalement battu sans l'immense écart annoncé, on imagine difficilement que l'envie de revanche ne le tenaille pas en vue de 2017 face au même adversaire.

mardi 14 août 2012

Kinh tế Pháp tạm thời tránh được suy thoái

Thứ ba 14 Tháng Tám 2012

Theo Bộ trưởng Bộ Kinh tế và Tài chính Pháp Pierre Moscovici, nước Pháp không bị rơi vào suy thoái với tỷ lệ tăng trưởng ở mức  0%.
Theo Bộ trưởng Bộ Kinh tế và Tài chính Pháp Pierre Moscovici, nước Pháp không bị rơi vào suy thoái với tỷ lệ tăng trưởng ở mức 0%.
RFI

Trọng Nghĩa
Trái với dự báo bi quan của Ngân hàng Trung ương Pháp Banque de France mới đây, Viện Quốc gia Thống kê và Nghiên cứu kinh tế Pháp (INSEE) vào hôm nay 14/08/2012 đã cho biết là tỷ lệ tăng trưởng của nền kinh tế Pháp trong quý 2 vừa rồi vẫn ở mức 0%, tương tự như hai quý trước đó. Tỷ lệ này cho thấy là nền kinh tế Pháp vẫn tiếp tục dậm chân tại chỗ, tuy nhiên nó đã giúp cho Pháp không bị rơi vào suy thoái như một số nước khác ở châu Âu.

Tỷ lệ tăng trưởng 0% này phù hợp với các dự báo gần đây của viện INSEE, và tốt hơn một chút so với mức âm 0,1% từng được Ngân hàng Pháp quốc và nhiều nhà kinh tế đưa ra.
Theo Bộ trưởng Bộ Kinh tế và Tài chính Pháp Pierre Moscovici, cho dù không tăng trưởng một chút nào, nhưng nước Pháp không bị rơi vào suy thoái, trái với trường hợp một số nước châu Âu khác như Tây Ban Nha, Ý hay Vương quốc Anh.
Xin nhắc lại là theo giới chuyên môn, một nên kinh tế bị cho là suy thoái khi trong hai quý liên tiếp tăng trưởng theo số âm.
So với toàn thể khu vực Châu Âu, thì dù bị tăng trưởng zéro, Pháp vẫn khá hơn mức bình quân của khu vực đồng Euro, với GDP lùi 0,2% trong quý 2, làm tiền đề cho cả vùng rơi vào suy thoái trong quý 3. Tuy nhiên, Pháp vẫn thua kém Đức, trong quý 2 đã tăng trưởng được 0,3%.
tags: Kinh tế - Pháp
 

lundi 13 août 2012

Dịch vụ tại Mỹ

Friday, 03 December 2010
Bạn là Doanh nhân hay Cá nhân, Bạn đi công tác hay Du lịch, Bạn đi theo đoàn hay riêng lẻ,  Bạn muốn khởi sự công việc làm ăn của mình tại Mỹ...và, Bạn lo sợ về thủ tục pháp lý, và cần người để xúc tiến các công việc tại Mỹ.
nếu các Bạn cần:
  • Thành lập công ty tại Mỹ
  • Khai thuế cho công ty / cá nhân tại Mỹ
  • Thuê nhà, Mua / Bán nhà tại Mỹ
  • Mở tài khoản cá nhân/ công ty tại Mỹ
  • Dịch vụ Thư ký bán thời gian ( kiêm tài xế, thông và biên dịch…)
  • Đặt phòng khách sạn, vé máy bay, tàu xe,
  • Đưa / Đón phi trường tại Mỹ

Hãy liên lạc với chúng tôi để biết thêm chi tiết:
Điện thoại: [+84] 8 6290 6494/5
Fax: [+84] 8 6290 6269
Hotline: [+84] 93 888 1717
Email: vuhoang.vcs@gmail.com

Related news items:
Newer news items:
*
http://www.sait.asia/index.php?option=com_content&view=article&id=95&Itemid=13&lang=vi&gclid=CICqy_Hd5LECFYQhtAodj30AbA

Nét Đặc Trưng của Công Lý Hoa Kỳ: Tha Lầm Hơn Phạt Lầm

Saturday, 11 August 2012 13:51
Tom Huỳnh, J.D.,  T.Huynh@1stcounsel.com
Cali Today News - Bản hiếp pháp của Hoa Kỳ, mà chính yếu là mười Tu Chính Án đầu tiên, còn đuợc gọi là Bản Văn về Các Quyền (Bill of Rights), bảo đảm cho người dân được hưởng những quyền rất đặc biệt, trong đó có phần được bảo vệ sự công bằng khi bị truy tố về hình sự.  Các điều quy định bởi hiến pháp đã tạo thành một vài yếu tố mang tính chất “kỹ thuật” rất quan trọng liên quan đến các thủ tục bắt giữ, thẩm vấn và xét xử nghi can mà cảnh sát và quan tòa phải tuân theo.  Bởi đó,  thỉnh thoảng vẫn có những người bị bắt vì phạm luật hình sự với đầy đủ chứng cớ nhưng vẫn được tòa án trả tự do, mà nguyên nhân là vì cảnh sát hay tòa án đã vấp phải trục trặc có tính cách “kỹ thuật” trong tiến trình truy tố nghi can.
Vấn đề Lục Soát và Tịch Thu Tang Vật
Tại Hoa Kỳ, cảnh sát không thể tùy tiện lục soát hoặc tịch thu tài sản của dân chúng, bởi hành động này vi phạm Tu Chính Án thứ Tư, bảo đảm cho người dân không thể bị lục soát và tịch thu tài sản cách không hợp lý.
Từ căn bản của Tu Chính Án Thứ Tư, cảnh sát phải có trát tòa khi bắt giữ người, hoặc phải có yếu tố nghi ngờ cách hợp lý rằng người đó đã vi phạm một tội đại hình. Đối với người vi phạm tội tiểu hình, cảnh sát phải tận mắt chứng kiến hành động vi phạm thì mới có quyền bắt giữ nghi can, nếu không có trát tòa.  Ngoại trừ trường hợp khẩn cấp để bảo vệ sự an toàn cho công chúng, cảnh sát cũng cần phải xin trát tòa mới có quyền vào nhà riêng của dân để bắt người hay để lục soát. Trát tòa cũng phải ghi rõ nơi được phép lục soát, và các thứ tang vật được phép tịch thu.
Để thâu thập chứng cớ cho việc truy tố nghi can, cảnh sát thường phải lục soát nhà hay đồ vật do nghi can sở hữu. Tất cả các cuộc lục soát đó đều phải theo quy định của Tu Chính Án Thứ Tư giới hạn các hình thức lục soát người, nhà, giấy tờ và các vật tư hữu.  Trên nguyên tắc, người dân được quyền có sự riêng tư một cách hợp lý trong nhà riêng của mình, và có quyền từ chối không đồng ý cho cảnh sát lục soát nhà nếu không có trát tòa.  Nếu cảnh sát vào nhà lục soát và tịch thu tang vật mà không có trát tòa theo luật định, mọi thứ tìm thấy trong cuộc lục soát đó sẽ không thể được dùng làm bằng chứng trước tòa. Từ đó có thể dẫn đến việc phải trả tự do cho nghi can dầu rõ ràng đã phạm tội.

Quyền Giữ Im Lặng của Nghi Can
Với kinh nghiệm điều tra, cảnh sát khi thẩm vấn một nghi can sẽ nêu ra những câu hỏi với hy vọng người này tự thú và nhận tội cho xong việc.  Nhiều nghi can vì không biết luật, hay bởi những lý do khác nhau, thường vô tình có vài câu trả lời mà cảnh sát có thể dựa vào đó để làm bằng chứng kết tội đương sự. Tuy nhiên, Tu Chính Án thứ Năm bảo đảm rằng trong mọi vụ hình sự, không ai “có thể bị buộc trở thành nhân chứng chống lại chính mình.”  Điều này có nghĩa rằng người bị tình nghi vi phạm hình sự có quyền giữ im lặng và không cần phải trả lời các câu hỏi của cảnh sát khi bị thẩm vấn.

Quyền Được Luật Sư Biện Hộ
Tu Chính Án thứ Sáu quy định trong mọi vụ truy tố hình sự, nghi can có quyền được sự trợ giúp của luật sư trong việc biện hộ cho mình.  Nếu nghi can không có khả năng tài chánh để tự mướn luật sư, tòa án bắt buộc phải chỉ định luật sư biện hộ miễn phí cho nghi can. Tuy nhiên, quyền có luật sư biện hộ miễn phí chỉ áp dụng cho nghi can trong các vi phạm có thể lãnh án tù nếu bị kết tội. Quyền có luật sư do Tu Chính Án thứ Sáu đề ra phải được áp dụng ngay trong giai đoạn bắt đầu thẩm vấn nghi can.  Điều này rất quan trọng để bảo vệ nghi can tránh những lời khai, tự thú, hay nhận tội vì không hiểu rõ luật pháp.
Nhờ vào Tu Chính Án thứ Năm và thứ Sáu, nghi can bị thẩm vấn có quyền không trả lời các câu hỏi của điều tra viên trước khi tham khảo ý kiến với luật sư.

Cảnh Báo Miranda (Miranda Warnings)
Từ sau án lệ Miranda v. Arizona ra đời năm 1966, cảnh sát trước khi muốn thẩm vấn nghi can bị câu lưu, bắt buộc phải thông báo cho đương sự các điều sau đây, được gọi là “Những Cảnh Báo Miranda” (Miranda Warnings):
1. Nghi can có quyền giữ im lặng;
2. Những gì nghi can nói ra có thể dùng làm chứng cớ khi ra tòa;
3. Nghi can có quyền được gặp luật sư; và
4. Tòa án sẽ cung cấp luật sư, nếu nghi can không có khả năng tự mướn luật sư.
Sau khi được cảnh sát thông báo các quyền theo luật định, nếu nghi can cho biết ý định không muốn trả lời các câu hỏi của cảnh sát, cuộc thẩm vấn phải được chấm dứt.  Nếu nghi can yêu cầu được có luật sư, cuộc thẩm vấn cũng phải tạm ngưng cho đến khi có sự hiện diện của luật sư.
Nhờ vào án lệ Miranda, cảnh sát có thể làm việc với cung cách chuyên nghiệp, và các kỹ thuật thẩm vấn cũng trở nên hoàn hảo hơn.  Chỉ có những lời khai hay nhận tội cách tự nguyện của nghi can sau khi cảnh sát đã thông báo rõ ràng các quyền của đương sự theo đúng luật định, thì mới có giá trị trước tòa án.  Ngày nay, để tránh sơ xuất có thể cản trở tiến trình điều tra và truy tố nghi can, cảnh sát thường dùng các kỹ thuật tân tiến để thâu hình và ghi âm đầy đủ từ giai đoạn bắt giữ cho đến việc thẩm vấn nghi can.

Quyền Được Xét Xử Nhanh Chóng và Công Khai
Sau khi nhà chức trách cảm thấy có đủ chứng cớ để truy tố nghi can, Tu Chính Án thứ Sáu cũng quy định nghi can phải được xét xử một cách nhanh chóng bởi một bồi thẩm đoàn trong một phiên tòa công khai, và nghi can có quyền đối chất với các nhân chứng. Nếu nội vụ không được xét xử nhanh chóng mà sự trì hoản không phải từ phía nghi can, mọi cáo buộc sẽ tự động được bãi bỏ, và phải trả tự do cho nghi can.
***********************
Tóm lại, mặc dầu nền công lý Hoa Kỳ chưa phải thật sự hoàn hảo và người dân nghèo vẫn thường gặp bất công nơi tòa án, nhưng nhìn chung thì không thể phủ nhận quốc gia này là nơi mà quyền căn bản của con người rất được tôn trọng. Một người bị truy tố hình sự vẫn được xem là vô tội cho đến khi bị kết án bởi bồi thẩm đoàn tại tòa án. Nhà chức trách không thể cầm giữ tánh mạng, tự do hay tài sản của bất cứ ai mà không theo các tiến trình quy định bởi luật pháp. Và trong khuôn khổ các quy định của Bản Hiếp Pháp, luật hình sự Hoa Kỳ rõ ràng được soạn thảo với chủ trương thà rằng thả lầm một kẻ có tội, hơn là kết án một người vô tội.

http://www.baocalitoday.com/index.php?option=com_content&view=article&id=7728:net-c-trng-ca-cong-ly-hoa-k-tha-lm-hn-pht-lm&catid=7:gia-inh-giao-dc&Itemid=55

Tạp chí Forbes xếp hạng Houston là thành phố tuyệt vời nhất để sống

Monday, 30 July 2012 06:59
VietHouston.us – Tạp chí Forbes đã xếp hạng Houston và thành phố tuyệt vời nhất để sống vì nhiều lý do, mà trong đó có vài lý do quan trọng là việc làm nhiều và mức phát triển dân số cao.
Trong số báo ra ngày 26 tháng 7, 2012, tờ Forbes đã viết như sau: “Houston có mức độ tăng trưởng việc làm 2.6% vào năm ngoái, và có khoảng 50 ngàn người, đặc biệt là giới trẻ chuyên môn, đã kéo về đây sống. Thật ra, tuổi trung bình của dân Houston là 33. Thật là trẻ!”
Tạp chí Forbes xếp hạng Houston là thành phố tuyệt vời nhất để sống
Houston được xếp hạng cao nhất trong danh sách 65 thành phố được chọn lựa “Những thành phố tuyệt vời nhất để sống.”
Ngoài những lý do nổi bậc nói trên để Houston được chọn là thành phố tuyệt vời nhất để sống, những yếu tố khác cũng được xem xét đến như yếu tố giải trí, yếu tố không gian “xanh”, yếu tố hoạt động ngoài trời, số đội bóng chuyên nghiệp và cao đẳng, số nhà hàng, quán bars,… Nói chung là dựa vào nhiều tiêu chuẩn khác nhau. Tạp chí Fast cũng chọn Houston là thành phố của năm 2011.
Sau Houston là thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Los Angeles đứng hàng thứ ba.
Sau Houston, một số thành phố khác ở Texas cũng có thứ hạng cao là Dallas (hạng 4), San Antonio (hạng 11), Fort Worth (hạng 13), và Austin (hạng 19).
Trần Thị Sông Dinh

dimanche 12 août 2012

Ngẫm về những “báo động đỏ” trong y tế, giáo dục…

11-8-12

(Dân trí) - Có thể nói giáo dục và y tế là hai nhiệt kế để đo thực trạng xã hội. Hai nhiệt kế này đang qua số “đỏ” (nguy hiểm) . Rõ ràng là phải làm một cuộc thay đổi toàn diện mới mong cứu vãn được tình thế.

Phòng khám đa khoa Maria sau khi xảy ra vụ việc (ảnh: Tiến Nguyên)
Phòng khám đa khoa Maria sau khi xảy ra vụ việc (ảnh: Tiến Nguyên) 
 
A/. Chuyện bệnh viện:
 
Những tin tức gần đây cho thấy các dấu hiệu của một nền y khoa đang “bệnh”.

1. Việc siêu âm sinh đôi nhưng lúc mổ bà mẹ ra chỉ có một em bé là một bất bình thường. Tất cả các bác sĩ về siêu âm sản khoa sẽ nói là cả đời họ chưa bao giờ nghe hay biết một sự lầm lẫn như thế, vì siêu âm sinh đôi thì phải có 2 em bé, 2  tim đập nhịp khác nhau ...

Thế là sản phụ có thể đã phải sinh mổ vì siêu âm song thai. Thế là gia đình hoang mang tự hỏi biết đâu ai đó đã đánh tráo con họ (một em bé trai, theo siêu âm. Em bé sinh năm Rồng - quí lắm chứ). Đó là chưa nói đến những hậu quả tâm lý, xã hội, vật chất ... khác.

2. Một tin ngắn khác không “đau đớn” và chuyện có “hậu”, nhưng cũng nói lên khả năng thực sự của ít nhất là một vài bác sĩ: (theo: http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/82436/bi-viem-vom-hong--bac-si-phan-ung-thu.html). Thế là bác sĩ ấy không biết đọc một hình chụp scan CT? (khi bị viêm vòm họng đáng lẽ ra không phải chụp scanner CT, đỡ tốn kém cho bệnh nhân mà lại giảm tải cho bệnh viện).

Nhưng cũng phải nói là chỉ với 3 hay 4 phút dành cho một bệnh nhân thì đến... Thánh cũng không khám chữa bệnh tốt được. Trong khi trung binh fở nước ngoài,  bác sĩ khám tai mũi họng dành 15-20 phút cho mỗi bệnh nhân. Ở những chuyên khoa khác như Thần kinh chẳng hạn, là 45-60 phút cho một bệnh nhân.

Con gái tôi, lúc về khám tai mũi họng cho trẻ ở thành phố Hồ chí Minh đã rất khổ sở về cái “nhịp độ” này. Cháu kể: 60-70 em được y tá canh xếp hàng, khám mỗi em 3 phút. Có bé sợ hay đau cũng không dám khóc, chỉ có vài giọt lệ lăn trên má. Con tôi rất muốn ôm bé vào lòng để an ủi, nhưng cô y tá đã đẩy một em khác vào. Cứ y như trong một nhà máy, làm theo dây chuyền mà mỗi bệnh nhân là một sản phẩm.

Làm sao săn sóc “đàng hoàng” mỗi bệnh nhân ? Câu trả lời thật là khó.
 
Ở Bỉ trung bình có 4 bác sĩ /1.000 dân, ở Việt Nam là 1, 2 bác sĩ/1000 dân. (Nguồn : thống kê thế giới http://www.statistiques-mondiales.com/vietnam.htm; http://www.statistiques-mondiales.com/belgique.htm). Những sai lầm của bác sĩ vẫn xảy ra ở các nước phát triển, bằng cớ là bác sĩ nào cũng phải mua bảo hiểm về trách nhiệm dân sự để khi cần có thể đền bù cho nạn nhân một cách thỏa đáng. Dù là trong làm việc thường ngày, người chữa bệnh luôn cố gắng đem hết lương tri và tài sức để mang sức khoẻ và sự sống cho người dân.

3. Nhưng những con số không nói lên hết hiện trạng.
 
Dù số bác sĩ chỉ kém hơn nước ngoài 4 lần, song số phụ nữ tử vong lúc sinh nở ở Việt Nam cao gấp 11 lần so với con số ở Bỉ (ở nước ta : 56 tử vong /100.000 sản phụ vượt cạn, còn ở Bỉ là 5/100.000 – cũng theo thống kê kể trên).

Mới tính từ tháng Tư năm nay tới giờ, ở nước ta đã có hơn 10 sản phụ tử vong lúc sinh con. Dĩ nhiên, để tự trấn an ta có thể nói là trên toàn thế giới mỗi ngày có khoảng 800 phụ nữ chết trong thời kỳ mang thai và sinh nở. Nhưng chỉ 1% số này tại các nước phát triển và cũng phải nói thêm là đại đa số – tới ca 90% tử vong - là có thể tránh được.

Tới 90% ca tử vong của sản phụ là có thể tránh được - đó cũng là kết luận của ông Yannick Jafflé. Ông đã nghiên cứu trong gần 20 năm về hệ thống y tế và tình hình tử vong của sản phụ ở châu Phi. Và ông đã chứng minh rằng: mặc dù tất cả các sản phụ tử vong vì những lý do y khoa, nhưng khi quan sát tại chỗ thì những lý do y khoa ấy chỉ là lý do “bình phong” hay “trên giấy tờ”.

Lý do thật sự là bệnh viện sinh hoạt không “bình thường” (chữ bình thường được để trong ngoặc kép, vì bình thường ở đây là bình thường theo quan niệm Âu Mỹ, hay theo “kiến trúc lý tưởng” - thiếu ban trực, ban trực làm việc chậm chạp, lúc cần bác sĩ thì bác sĩ không đến, chỉ ra chỉ thị qua điện thoại, lúc cần tiếp máu thì người quản lý phòng truyền máu ngủ trưa hay vắng mặt. Và trong các công đoạn khác, chậm vì thiếu tiền hối lộ, chậm vì không quen biết, chậm vì chủ quan của nhân viên y tế  ...(La bataille des femmes, NXB Faustroll,  2009).

Mỗi cái bất bình thường riêng lẻ không làm chết sản phụ. Nhưng với hai hay ba sự kiện như thế chồng chất, kết cục thành bi thảm.

Những lý do, những “bất thường” mà ông Yannick Jaffré kể hao hao giống các diễn biến mà báo chí bên ta tường thuật... Chỉ khác là bên ta còn thiếu một (hay nhiều) nghiên cứu nghiêm chỉnh về đề tài này.

Chính sách gia đình hai con, hạn chế sinh sản, ... làm cho mỗi lần sinh nở của phụ nữ càng quí hơn. Chào đón một thành viên mới trong gia đình là một sự kiện vui. Phải bằng đủ cách giữ vẹn tròn niềm vui đó cho các gia đình.

4. Vụ bệnh nhân chết ở phòng khám Maria: (theo http://dantri.com.vn/c728/s728-619282/vu-nguoi-phu-nu-chet-tai-phong-kham-maria-bac-sy-mat-tich.htm) cho thấy rất nhiều điều ... bất thường khác như:  Các bệnh viện quá tải, bệnh nhân phải đi khám ở phòng khám bệnh tư; thiếu y sĩ đoàn để bảo vệ nghề chữa bệnh và lo cho đạo đức của các thành viên; dân trí còn thấp nên phải cúi đầu chấp nhận những cách khám chữa bệnh của cả những người tự xưng là y bác sĩ; hệ thống kiểm soát các dịch vụ y tế tư nhân thiếu sót...

Ở đây đã có sự “thừa nước đục thả câu” của phòng khám Maria, và có thể còn những phòng khám khác. Đó là một loại kinh doanh trên sức khỏe và bệnh tật của người dân.

Một người vô trách nhiệm sẽ nói: Đó là luật của kinh tế thị trường, có cầu thì sẽ có cung. Nhưng ở đây vai trò chỉ đạo và quản lý của quốc gia là rất quan trọng. Phải có luật rõ ràng và phải kiểm soát việc chấp hành luật.

Phòng khám tư cũng có nhiều hạng, dĩ nhiên là có những phòng khám tốt. Nhưng dù có phòng khám tốt thì hiện trạng này nói lên sự bất bình đẳng trong xã hội. Những người “có điều kiện” thì được chăm sóc tốt. Nhưng gần phân nửa dân VN ta vẫn còn nghèo.

Ngoài ra, Y học cổ truyền bên ta được thừa nhận. Vậy thì nhân đây cũng xin nói thêm là có thể đã đến lúc cần nghiên cứu tính hữu hiệu của Y học cổ truyền. Bên Âu Mỹ người ta đã khởi xướng lên từ thập niên 90 của thế kỷ trước khái niệm Y khoa dựa trên bằng chứng (evidence based medecine hay médecine basée sur les preuves). Vậy tại sao ta lại không làm để tránh cho dân chúng phải dùng những loại thuốc hay phương thức chữa trị có khi không có kết quả, mà thậm chí còn độc hại? (có lẽ cũng phải cấm quảng cáo thuốc và những dịch vụ chữa bệnh).

Kinh tế thị trường thật đấy, nhưng thuốc và các dịch vụ y tế không phải là những “hàng hóa” như hoa quả trong chợ, vì ở đây vấn đề có liên hệ đến sự sống và cái chết của dân chúng.

Từ từ rồi thì kiến thức phổ thông và dân trí sẽ cao hơn, người dân sẽ đủ kiến thức hơn để tự bảo vệ mình, sống tốt hơn và không bị “lường gạt” khi bệnh tật. Nhưng nói đến dân trí là nói đến trường học, mà báo chí gần đây cũng đưa ra vài vấn đề giáo dục rất đáng quan tâm.
 
Trong một lớp học thêm tại Hà Nội. (ảnh: Giang Huy, nguồn: Lao Động)
Trong một lớp học thêm tại Hà Nội. (ảnh: Giang Huy, nguồn: Lao Động)

B/. Chuyện trường học

1/. Giáo viên trong khủng hoảng hay khủng hoảng trong bộ phận giáo viên?

Đi dạy là nghề của tôi, tôi đã chọn nó, tôi đã sống với nó và tôi bào chữa bảo vệ nó với tất cả sức lực của mình. Chia sẻ hiểu biết với giới trẻ là một hạnh phúc lớn. Cứ mỗi lần nhìn thấy những cặp mắt của các em chăm chú thể hiện rõ sự nóng lòng muốn biết điều mới, thì dù có đang bệnh, đang mệt tôi cũng hăng say “vào cuộc” giảng bài. Cứ mỗi lần nhìn thấy các em thở phào như muốn nói “à ra thế” vì đã hiểu bài, là tôi quên hết mệt nhọc và không hề tiếc công sức mình đã bỏ ra...

Tôi nhớ đến các thầy cũ của tôi, những người xem học trò như con em của mình, tận tụy chăm sóc, động viên và dẫn dắt chúng tôi trên con đường tri thức. Những câu:

“ Gần con thầy thương con
Xa con thầy nhớ con
Nhớ con thầy mong ước
Con chăm chỉ sách đèn
Mai giúp nhà giúp nước
Con gắng học nghe con”

đã là “sợi chỉ đỏ”, ngọn đèn soi đường tôi đi từ hơn nửa thế kỷ qua.

Thế nên tôi thực sự hoang mang và bị chấn động khi đọc các bài dưới đây cùng với các bình luận của độc giả trong ngành :

http://dantri.com.vn/c25/s25-626481/tai-sao-nghe-su-pham-bi-che.htm

http://dantri.com.vn/c25/s25-625888/40-giao-vien-khong-muon-theo-nghe.htm

http://sgtt.vn/Khoa-giao/166867/Mot-nua-giao-vien-hoi-han-vi-nghe-da-chon.html

Giáo dục Việt Nam có nhiều vấn đề, từ bằng giả bằng dỏm, mua bán bằng, đạo luận văn tốt nghiệp, tỉ lệ đậu THPT gần 100%, học phí “trên trời” trong khi lợi tức bình quân chỉ trên dưới 1.000 đô la /người/năm, hối lộ qua nhiều hình thức và biết bao nhũng nhiễu khác….

Cụ thể là một số sinh viên và nhà giáo rõ ràng đang ... khủng hoảng. Bằng cớ là ít thí sinh đăng ký vào học sư phạm, hơn 40% giáo viên muốn rời nghề. Hơn nữa họ đang sống trong một tình thế xã hội “kỳ dị”: có ai ngờ được rằng để có một chỗ đi dạy hay để được vào biên chế họ phải trả nhiều khi đến cả trăm triệu đồng? Với tình thế “khủng hoảng” này, tương lai các trường học sẽ ra sao?

Nhìn sang nước khác mà thấy tủi thân. Ở Phần Lan chỉ khoảng 10% ứng viên vào trường Sư phạm được tuyển và hầu như 100% các nhà giáo thỏa mãn với công việc của mình. Đó là một trong những nguyên nhân giải thích trình độ của thầy và trò ở nước này.

Tại sao ta không áp dụng lời người xưa “Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy”? Trọng thầy giáo, nể người đi dạy, cho ưu tiên trong thứ bậc xã hội mà bắt đầu là thứ bậc lương bổng... Để những người mô phạm vững tâm đào tạo cho thế hệ tương lai của nước nhà.

“Quên” hậu đãi các nhà giáo, một lần nữa, là dấu hiệu của một xã hội chỉ chú trọng đến ngắn hạn (kiểu văn hóa “mì ăn liền” - lấy lợi trước mắt đã, rồi ngày mai ra sao sẽ tính sau – cái kiểu “que sera sera” hay “what ever will be, will be” - "nhại" theo một bài hát của thập niên 1960).

Dĩ nhiên, tôi không quên cúi đầu nể phục và ghi công một số nhà giáo và cá nhân hiện vẫn “bơi ngược dòng” và âm thầm lo cho trẻ, mang cái chữ (và đôi khi cả miếng ăn nữa để các em có thể đến trường) tới cho trẻ, ở các thành phố cũng như ở các vùng sâu, vùng xa...

2. Phạt học trò bằng đòn roi:

Trên phương diện pháp lý, quyền được bảo vệ vẹn tròn cơ thể của trẻ đã nằm trong Tuyên ngôn Genève 1924 , được nhắc lại bởi Tuyên ngôn CIDE Convention Internationale des Droits de l'Enfant, ONU năm 1989. Gần 40 nước trên thế giới đã ra luật cấm đánh phạt trẻ em.

Trong thực tế, cách giáo dục “thương cho roi cho vọt” ở châu Âu đã không còn áp dụng từ lâu rồi và khái niệm về chống bạo lực với trẻ em đã ra đời từ những thập niên 1950: không được dùng bất cứ hình thức bạo lực nào - bạo lực trên cơ thể, bạo lực tâm lý, xã hội và nhất là bạo lực giới tính. Bao nhiêu vụ xâm hại các bé mà báo chí đăng tải, chả nhẽ ta im hơi lặng tiếng để những vụ việc như thế vẫn tiếp diễn?

Trên phương diện giáo dục, phạt và nhất là đánh trẻ không có ích lợi gì. Mà chỉ làm cho trẻ chậm lớn, khủng hoảng tinh thần, mang mặc cảm, ngu đần và lì lợm thêm ...

3. Làm “tốt” công tác học đường: cũng bao gồm cả việc từ bỏ phong trào thi sắc đẹp của các nữ sinh và nữ sinh viên. Một vấn đề thuộc đạo đức luân lý (trọng nhân phẩm phụ nữ), vừa thực tiễn vì phòng ngừa được những hậu quả lâu dài.

Có ai đã nghiên cứu cuộc đời của các hot girls hay người đẹp học đường khi họ sang tuổi 40-50 chưa? Các nhà tâm lý bên này rất e ngại cho họ. Vài chuyên gia giáo dục và triết gia thì băn khoăn trước hệ thống giá trị xã hội với sự lẫn lộn giữa hình thức và nội dung, giữa bề ngoài và giá trị nội tại, cái giả và cái thật, bản năng và lý trí ...

Đề cao hình dáng theo những tiêu chí sắc đẹp của các hoa hậu, trong đó có hoa hậu học đường, là đưa ra những kiểu mẫu không thường gặp trong thực tế, là gây mặc cảm cho một số thanh nữ, là “khuyến khích” một số người đi nhờ giải phẩu thẫm mỹ, đi làm trắng da... với những hậu quả khó lường cho tương lai.

Đẹp là một giá trị. Nhưng các tiêu chí của các cuộc thi sắc đẹp là những tiêu chí có thể nói là áp đặt, thậm chí có thể hiểu như “độc tài”. Những từ này đang được dùng có suy nghĩ chứ không phải dùng một cách cực đoan. Thật vậy, với vài săn sóc cá nhân tối thiểu (vệ sinh cơ thể, dinh dưỡng tốt, thể thao thường xuyên ...) tất cả phụ nữ trẻ và cả phụ nữ lớn tuổi nữa đều đẹp, dù cô hay bà ấy chỉ cao 150cm, da nâu, mắt một mí hay mũi thấp. Tại sao phải giống như các tài tử Hàn Quốc mới  là “đẹp”?

C/. Báo động đỏ

Vấn đề bây giờ không còn giới hạn trong phạm vi giáo dục hay y khoa, mà là vấn đề của toàn xã hội. Một bộ phận quan chức thì tham nhũng để làm giàu. Một số trẻ chỉ lo những mục tiêu thực dụng, chọn ngành học theo những tiêu chí vật chất. Một số phòng khám thực ra là những cơ sở kinh doanh. Một  số không nhỏ người dân đối xử với nhau thiếu tình nghĩa và đạo đức.

Thế có nghĩa là “chiếc tàu đang có xu hương chìm”, ai có phương tiện có lẽ phải rời tàu đi thôi. Mà thật ra nhiều người đã rời tàu - có người gửi con đi du học (tức là một hình thức “tị nạn” giáo dục), người khác ra nước ngoài chữa bệnh (“tị nạn” y tế), một số thiếu nữ thì thích lấy chồng Tây (“tị nạn” hôn nhân).Bao nhiêu chuyện đó đủ để nói là tình trạng đang đến hồi báo động thật sự.

Có thể nói giáo dục và y tế là hai nhiệt kế để đo thực trạng xã hội. Hai nhiệt kế này đang qua số “đỏ” (nguy hiểm) . Rõ ràng là phải làm một cuộc thay đổi toàn diện mới mong cứu vãn được tình thế.

Trên Tia Sáng cách đây hai tuần, TS Trần Xuân Hoài cũng nói đến “Thứ bậc Việt Nam trên bảng xếp hạng trí tuệ toàn cầu, báo động đỏ” (http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=110&CategoryID=36&News=5434). Theo bài báo này, cơ chế quản lý khoa học của ta có vấn đề. Nhưng xa hơn nữa, sự phát triển kinh tế xã hội cũng có vấn đề.

Mà sức khoẻ dân tình và trình độ chuyên môn của nhân lực là hai yếu tố quyết định cho tương lai một quốc gia. (Tiếng Pháp gọi đó là capital humain – vốn nhân sự). Ta lại trở về với những vấn đề của bệnh viện và trường học:

Cần xây thêm bệnh viện, tổ chức cấu trúc mạng lưới chăm sóc sức khoẻ cho cộng đồng, bảo hiểm sức khoẻ, đặt ưu tiên cho giáo dục đào tạo ... ta đều có khả năng làm. Cái cần là phải biết suy nghĩ về các ưu tiên, lo cho dân cho nước, từ bỏ những “đầu tư vĩ mô” mà mục đích chỉ là để đánh bóng cá nhân hay để hưởng lộc. Kiểm soát những thất thoát của ngân quĩ để có thể chi cho những mục tiêu tối cần thiết ...

Về mặt vi mô, mỗi cá nhân cũng phải sống sao cho thật sự "Tử Tế". Hai từ này, đạo diễn Trần văn Thủy đã dùng cho phim “Chuyện tử tế” năm 1985, tới nay vẫn còn nguyên tính thời sự.

Nguyễn Huỳnh Mai
(từ Liège, Bỉ)
http://dantri.com.vn/c673/s673-628942/ngam-ve-nhung-bao-dong-do-trong-y-te-giao-duc.htm